I. Khai luận – Sơn hải hữu hình, long mạch hữu vận
Thiên địa chi đạo, lấy sơn dưỡng khí, lấy hải hóa sinh.
Đất Việt ta – núi liền biển, sông đổ ra khơi,
thế long trải từ Bắc chí Nam,
song khí vận lại chia làm ba đạo:
Bắc trấn – Trung đạo – Nam dương.
Trong đó, vùng Quảng Ngãi – Gia Lai
là trung tâm giao hội của Bắc vận và Nam vận,
nơi long mạch từ Trường Sơn đổ ra biển Đông,
mở thành cửa biển cho toàn vùng nội quốc phương Bắc,
như Huế, Hà Tĩnh, Hải Phòng,
là hải môn duy nhất dẫn nội vịnh Hải Nam ra đại dương.
II. Hình thế Bắc hải – Nội quốc chi vận
Quan địa thế mà xét:
- Miền Bắc Việt Nam, từ Hà Tĩnh ra Hải Phòng,
bờ biển tuy dài mà hướng Tây – Bắc nghiêng,
tựa long đầu chúc xuống, khí tàng, nước tù,
vì thế mà biển Bắc thuộc nội vịnh Hải Nam,
chỉ là vùng thủy nội hải, không mở ra đại dương. - Thừa Thiên – Huế, dù có biển,
nhưng bờ cong vào, núi kề sát,
khí sơn ép thủy, âm thịnh dương suy,
nên chẳng phải cửa hải lớn,
chỉ là yết hầu ngăn giữa núi và biển.
Duy chỉ có Quảng Ngãi – Gia Lai,
núi mở, biển thẳng, bờ hướng chính Đông,
đối diện Hoàng Sa, thông trực tiếp Thái Bình Dương,
mới là hải môn thực địa,
mở lối thông ra khỏi nội vịnh Hải Nam,
là cửa sinh của toàn cõi Bắc – Trung Việt Nam.
III. Địa thế phong thủy – Long phát ư sơn, hải thông ư Đông
Trường Sơn Nam mạch từ Tây Bắc mà đổ,
đến Gia Lai thì khí tụ,
qua Quảng Ngãi thì sơn hạ thủy,
ra biển Đông mà hóa dương – phát long.
Quảng Ngãi có vịnh Dung Quất – cửa Sa Kỳ – biển Sơn Tịnh,
nước sâu, gió thuận, hình thế như long khẩu nghinh dương,
núi phía Tây Gia Lai như long căn tàng khí,
sông Trà Khúc như long huyết lưu hành,
tất cả hợp thành một đại long mạch giao thiên.
Ấy chính là nơi sơn khí của Bắc hòa cùng hải khí của Nam,
tạo nên đạo cân bằng phong thủy – trung trụ của Việt thổ.
IV. Hào khí Tây Sơn – Trung đạo chi hồn
Tây Sơn khởi từ đất võ Bình Định,
nhưng khí gốc phát từ dãy Trường Sơn – Quảng Ngãi – Gia Lai.
Đó là vùng núi sinh người anh hùng, biển mở vận quốc gia.
Khi Tây Sơn dựng nghiệp,
khí long phương Nam đã phát động từ vùng trung đạo này,
mở ra vận phục hưng dân tộc.
Hào khí ấy chẳng mất đi –
nó hòa vào sông núi, thành linh khí ngàn năm,
nằm trong dãy Trường Sơn, chảy ra Quảng Ngãi,
vươn về biển Đông,
là long vận bất tuyệt của phương Nam.
V. Đại thế thương hải – Cửa hải của Bắc vận
Nếu miền Bắc là vùng hướng Tây – khí tàng,
thì Quảng Ngãi – Gia Lai là nơi khí mở ra Đông – vận sinh.
Đó là cửa biển duy nhất giúp các nội quốc vùng vịnh Hải Nam
như Huế, Hà Tĩnh, Hải Phòng,
thông ra đại dương bao la – biển Đông Thái Bình.
Nếu biết khai phát theo đạo phong thủy,
vùng này có thể trở thành trung tâm cảng biển – thương hải quốc tế,
nối liền tuyến hải hành Đông – Tây, Bắc – Nam,
mở đạo thông thương giữa nội Á và hải ngoại,
đưa Việt Nam trở thành đầu mối hải vận của Đông Dương.
VI. Kết minh – Đạo sơn hải, vận Nam thiên
Quảng Ngãi – Gia Lai là cửa biển của Bắc vận,
là nơi núi ra biển, biển dẫn trời, khí hóa nhân sinh.
Giữ được vùng này là giữ cửa sống của toàn miền Trung Bắc,
phát được vùng này là mở đạo vận cho nước Việt muôn đời.
Ấy là thiên ý định vị,
trời trao cho đất ấy trọng trách thông sơn – nối hải – giữ trung đạo.
Nếu người đời hiểu được,
ắt sẽ dựng nên đô cảng văn minh, trung tâm hải thương – hải phòng của tương lai,
ứng với hào khí Tây Sơn – long mạch phương Nam phục hưng.
Phụ minh thi nghị
Long tụ Gia Lai sơn khí động,
Hải khai Quảng Ngãi đạo thông dương.
Bắc vận nội vịnh sinh từ đó,
Hào phong Tây Sơn chấn đại phương.
“Nam quốc hữu long hình, phát ư Trường Sơn, xuất ư Quảng Ngãi, thông ư Đông Hải.”