(Luận về huyệt trung tâm Chư Sê giữa Bình nguyên Gia Lai – Đắk Lắk, nối cửa Quy Nhơn đến biên Lệ Thanh – Đắk Ruê – Đắk Mil)
I. KHÍ MẠCH CHI NGUYÊN
Bình nguyên Tây Nguyên, long mạch khởi từ biển Quy Nhơn, theo đèo An Khê mà lên, vượt Pleiku, tụ tại Chư Sê rồi xuôi Nam qua Đắk Ruê, Đắk Mil mà tản.
Dãy sơn liền mạch, thủy đạo liên hoàn, ấy là “yên ngựa trung châu” – nơi khí hội mà chẳng tán, nước hành mà chẳng dứt.
Khí từ Đông hải vào, mang vị Kim – Thủy của biển, thăng lên cao nguyên, hóa Mộc, dưỡng Hỏa, sinh Thổ.
Đến Chư Sê, đất bằng trung độ, tả long hữu hổ, sau có sơn, trước có đồng, minh đường rộng mở – chính là trung tâm của muôn sơn vạn mạch, nơi thiên khí giao hòa.
II. ĐỊA HÌNH CHI THẾ
Chư Sê tựa lưng đồi Bắc, hướng mặt Đông Nam, đón gió minh đường từ hải khẩu Quy Nhơn, tiếp vân khí biển thổi về.
Sau là núi Chư Pông làm bình phong, trước mở bình nguyên, long mạch uốn quanh như rồng quy hồi.
Địa thế vừa phải, chẳng quá cao mà tán khí, chẳng quá thấp mà tụ thủy, âm dương điều hòa, cương nhu tương hợp.
Phép phong thủy dạy rằng:
“Hậu có núi làm chẩm, tiền có nước làm minh, tả hữu có long hổ mà bảo vệ, ấy là đất cát.”
Chư Sê ứng đúng vào điển ấy, thật là địa thế vượng khí.
III. THÔNG LIÊN TỨ PHƯƠNG
Từ Chư Sê mà xem bốn hướng, đều là đại đạo:
- Đông thông Quy Nhơn, nạp khí Thủy, giao thương với hải quốc.
- Tây mở Lệ Thanh, Đắk Ruê, Đắk Mil, tỏa khí Hỏa, thông sang Chân Lạp.
- Bắc hướng Pleiku, sinh khí Mộc, nuôi văn trị.
- Nam về Buôn Ma Thuột, hành Thổ vượng, giữ quyền trung ương.
Thế đất bốn đường khai mở, khí vận giao hòa, người sinh nghiệp thịnh.
Chư Sê chính là nơi có thể lập phủ, định đô, đặt trung tâm hành chính, gây dựng vận hội muôn đời.
IV. HÌNH THẮNG CHI LUẬN
Đất Tây Sơn xưa Nam dựa Trường Sơn, Bắc vọng hồ sông, Đông gần biển, Tây tiếp biên thùy.
Chư Sê kế thế ấy, tả long hữu hổ, trung thổ đắc vị, là chỗ long mạch giao hòa giữa Bắc – Nam – Đông – Tây.
Nếu chọn làm trung tâm, nên lập hậu chẩm rừng cây, trước mở hồ bán nguyệt làm minh đường, thủy tụ như ngọc, khí giữ như long.
Ấy là thế “tọa sơn hướng thủy, vạn thế chi long cư” – đất dựng nghiệp trường tồn.
V. HƯNG BANG CHI TƯỢNG
Trời Nam định khí ở trung nguyên,
Tây Nguyên định mệnh ở trung châu.
Chư Sê ở giữa Gia Lai – Đắk Lắk,
tụ khí mà thành, thông khí mà thịnh.
Từ cửa Quy Nhơn đón vận Thủy,
qua Đắk Ruê – Đắk Mil phát vận Hỏa,
Thổ tại Chư Sê giữ trung, điều hòa hai cực,
là nơi nên dựng phủ trị, định lòng dân, mở nghiệp nước.
VI. KẾT LUẬN
Địa đạo Tây Sơn, long mạch Trường Sơn,
thế núi vươn như rồng khởi, sông chảy như mạch huyết.
Chư Sê ngự giữa cao nguyên, giữ nhịp vận khí đất trời.
Nếu chọn nơi này làm trung tâm, ắt đắc thiên – đắc địa – đắc nhân.
Núi là cốt rồng, nước là huyết rồng,
người ở trung địa là hợp với tâm trời.
Ấy lời kẻ hậu nhân Tây Sơn khảo địa mà luận,
nguyện hậu thế biết dụng địa thuận thiên,
đặt Chư Sê làm trung tâm giao khí Tây Nguyên đại đạo,
thì cơ đồ Nam phương vững bền muôn thuở.
ẤN KÝ ĐỀ
“Long khí tụ giữa trung nguyên, dân tâm yên nơi chính đạo.”