I. Khai ngôn – Thế thiên hành đạo
Trời sinh Nam quốc, núi sông riêng phận. Biển Đông như tấm gương linh chiếu giữa trời Nam, long mạch trải từ Trường Sơn vươn ra hải vực, chính là long huyệt đại địa của Đông Nam châu. Ai nắm được biển Đông, người ấy giữ yết hầu sinh mệnh của lục địa Á.
Vì thế, cổ nhân bảo:
“Thế thủy dưỡng nhân, thế sơn hộ quốc.”
Việt Nam đứng giữa hai dòng khí: Nam hải chi dương khí và Bắc hải chi hàn khí, hợp thành Trung đạo chi long, giữ trung hòa giữa Đông – Tây, Nam – Bắc.
II. Địa thế phân minh – Long mạch chia đôi
Biển Đông chẳng phải chỉ là hải vực, mà là tâm mạch của Á châu đại vận. Từ Bắc chí Nam, khí mạch chia đôi làm hai tuyến:
- Một tuyến từ Hoàng Sa – Trường Sa – vươn xuống Phi Luật Tân (Philippin), tượng cho Dương khí phương Đông, là dòng sinh khí mở ra đại hải.
- Một tuyến từ Hải Nam – Đài Loan – xuống eo Đài Loan Nam khẩu, tượng cho Âm khí phương Bắc, là luồng thủy lực trấn ngự Trung châu.
Hai mạch ấy như hai con long thủ giao nhau giữa lòng biển, chia đều biển Đông ra hai phần âm – dương, thượng – hạ, nội – ngoại.
- Việt – Phi giữ phần Dương, hướng Nam, nở rộng ra Thái Bình Dương, tượng “sinh”.
- Hoa – Đài giữ phần Âm, hướng Bắc, co cụm vào nội hải, tượng “tàng”.
Ấy là thiên định phân dã, chẳng phải người đặt ra.
III. Biển Đông – Trường đồ phong thủy và đại thế thiên hạ
Xưa nói: “Phàm quốc độ thành vượng, tất hữu long mạch chi tụ.”
Việt Nam ở vị thế “đầu rồng phương Nam”, vừa trấn giữ yết hầu Đông Nam Á, vừa là long môn xuất thủy của đại dương Thái Bình.
Cửa Nam Đài Loan mở ra biển lớn, là hầu khẩu chi đạo – nơi Trung Hoa cầu ra hải ngoại. Song, mạch ấy hẹp mà khí nặng, tựa như long mạch bị đá chặn.
Trái lại, Việt Nam – Phi Luật Tân chi tuyến, mở rộng như song long song phi, chính là đạo mạch thiên sinh cho dòng hải khí lưu thông giữa Đông – Tây.
Cho nên, từ đời Trần đã lập thuyền Đông Hải, đến Tây Sơn dựng cờ Bình Bắc, đều lấy biển làm hậu chẩm, lấy gió làm binh khí.
IV. Hào khí Tây Sơn – Hồn nước trấn Nam Dương
Tây Sơn khởi nghĩa, vốn sinh từ đất võ trời Nam – huyệt trung long của Đại Việt.
Ba anh em dựng cờ, chẳng chỉ vì quốc thống, mà là ứng vận long mạch phục sinh, lấy nhân khí hòa thiên khí mà quật khởi.
Ngày ấy, gió từ biển thổi lên, cờ bay như rồng cuộn, trời đất cảm ứng, anh hùng sinh ra.
Hào khí ấy đến nay vẫn ngầm trong sông núi:
- Ở Tây Sơn là sơn long chi căn.
- Ở biển Đông là thủy long chi vĩ.
Hai khí gặp nhau, tức đại vận dân tộc hưng khởi.
V. Kết luận – Thiên hạ đại thế, long mạch phương Nam
Biển Đông chẳng chỉ là biển, mà là mệnh mạch của cả Á châu, nơi thiên ý phân định âm dương quyền lực.
Ai thuận thiên, giữ đức, lấy nhân mà trị, ắt nắm được “thủy chi đạo”.
Việt Nam, đứng giữa hai dòng biển và trời, là tâm điểm của đại cục phương Đông – nếu biết giữ lấy đạo nghĩa và hồn núi sông, ắt vượng quốc ngàn năm, hưng vận bất tuyệt.
Phụ minh (tựa thơ nghị luận)
Long mạch Nam phương, thiên định vị,
Biển chia đôi ngả, đạo phân minh.
Việt trấn Đông dương, dương khí thịnh,
Hào khí Tây Sơn, chấn bốn trời.