I. Khai luận – Thiên địa chi đạo
Thiên địa hữu hình, sơn hải hữu vận.
Việt Nam cư giữa Nam châu, lưng tựa Trường Sơn, mặt hướng Đông Dương, là thể long chi quốc, đầu ở Bắc, đuôi vươn Nam, song long khí không phát ở cực Nam, cũng chẳng tụ tại cực Bắc, mà phát tại trung tâm sơn thủy – vùng Gia Lai – Khánh Hòa, nơi núi ra biển, biển đón núi, long thủy tương giao, âm dương hội tụ.
Ấy chính là cửa Biển Đông, huyệt khẩu sinh khí của toàn quốc, nơi long mạch Việt Nam thông đạo ra đại dương.
II. Hình thế sơn hải – Phân khí Đông Tây
Quan kỳ thế đất:
- Bắc Bộ từ Quảng Trị, Quảng Nam trở ra, bờ biển chạy từ Tây sang Đông rồi vòng Bắc, như long đầu chúc xuống, khí thu liễm, hướng nội, không phải cửa hải sinh dương.
- Nam Bộ từ Bình Thuận trở vào, bờ biển chạy từ Đông sang Tây, như long vĩ cuộn lại, khí hạ, khí tàng, hợp cho thương thuyền nội hải chứ chẳng mở ra đại dương.
Duy miền trung đạo – Gia Lai, Khánh Hòa, sơn căn Trường Sơn đổ thẳng ra biển,
bờ biển hướng chính Đông, chạy song song với quần đảo Trường Sa,
đối diện Phi Luật Tân, thông trực tiếp Thái Bình Dương chi dương khí.
Ấy là thiên định chi đạo, đại khẩu chi môn – cửa sinh của biển Đông, cửa mở của quốc vận.
III. Gia Lai – Khánh Hòa: Long căn dữ long khẩu
Trường Sơn Nam khởi từ rừng Gia Lai, nơi khí sơn dày mà tĩnh – ấy là long căn, nơi sinh mạch của toàn dãy.
Từ đó mạch núi hạ dần về Đông, chuyển qua cao nguyên xuống đồng bằng, đổ ra biển Khánh Hòa – chính là long khẩu, nơi sơn khí nhập thủy, long mạch phát sinh.
Khí ấy không chảy vào hẻm, mà vươn thẳng ra Đông, hòa cùng biển Trường Sa,
tạo thành đạo khí song long song hành – một trên đất, một trên biển.
Hai mạch ấy tương ứng như long thể và long ảnh, hợp lại mà sinh vượng khí,
đó là đại huyệt Nam phương, nơi sơn linh – thủy thịnh – nhân khí trường tồn.
IV. Trường Sa – Thành trấn chi bảo phong
Quần đảo Trường Sa chẳng phải chỉ là đảo, mà là trấn phong thủy của đại hải Việt,
tựa như bình phong thần linh che trước cửa long khẩu.
Đối diện Phi Luật Tân, đứng canh cửa biển, Trường Sa giữ dương khí sinh vận,
nếu mất nó, long mạch tắc; nếu giữ được, long khí thịnh.
Bởi vậy, Trường Sa – Gia Lai – Khánh Hòa là tam nhất thể,
một mạch sơn, một mạch hải, một mạch nhân.
Ai hiểu được đạo ấy, ắt hiểu vận nước;
Ai giữ được đạo ấy, ắt giữ được mệnh trời.
V. Hào khí Tây Sơn – Hồn thiêng Nam quốc
Tây Sơn khởi tại đất võ – trung tâm sơn mạch,
nơi thiên khí tụ, địa khí động, nhân khí hưng.
Ba anh em Tây Sơn dựng cờ, không chỉ vì thế nước,
mà là ứng vận long khí phương Nam phục hưng.
Ngày nay, biển Đông lại mở, cửa long lại động,
nếu con cháu biết thuận thiên hành đạo, hiểu long – thủy – nhân hợp nhất,
ắt Việt quốc hưng thịnh, long vận giao dương, hải đạo thông thiên,
đem ánh sáng phương Nam chiếu rọi khắp Thái Bình Dương.
VI. Kết luận – Cửa Đông chi đạo, vận nước chi môn
Cửa Biển Đông không ở Nam Bộ, không ở Bắc Bộ,
mà ở vùng Gia Lai – Khánh Hòa, nơi núi song hành với Trường Sa,
nơi đất liền và hải đảo hợp thành một đạo sinh khí.
Ấy là cửa ngõ ra Thái Bình Dương tự do và rộng mở,
là đại huyệt long mạch của Việt tộc,
giữ được nơi này tức giữ được thiên vận,
phát được nơi này tức mở vận phục hưng phương Nam.
Phụ minh thi nghị
Long phát Gia Lai sơn khí động,
Thủy sinh Khánh Hóa hải môn khai.
Trường Sa trấn giữ dương môn đạo,
Hào khí Tây Sơn chấn vạn lai.