(Hình thành mạch địa chi phối toàn bình nguyên Gia Lai – Đắk Lắk, nối biển thương Đông Dương với nội địa cao nguyên)
I. MỞ VẬN TRỜI NAM – ĐỊA THẾ TỤ KHÍ HAI MIỀN
Trời Nam ta, núi sông liền dải,
Trường Sơn làm xương sống, biển Đông làm minh đường,
giữa ấy có hai huyệt đạo lớn – Quy Nhơn ở phía Đông, Chư Sê ở phía Tây,
một bên giữ cửa biển, một bên giữ lòng núi,
hợp thành thế song long – đối ứng Đông Tây,
cùng điều khí cho cả bình nguyên Tây Nguyên.
Từ Quy Nhơn nhìn lên, gió biển thổi vào đất đỏ,
từ Chư Sê nhìn xuống, khí núi đổ về cửa sóng.
Một bên là hải vận sinh tài,
một bên là sơn vận dưỡng khí,
hai mạch ấy kết lại – chính là song hợp long mạch,
địa thế vượng như hai cánh rồng nối liền sông núi đất Việt.
II. LONG MẠCH QUY NHƠN – MỞ KHÍ BIỂN ĐÔNG
Quy Nhơn vốn là minh đường của trời Nam,
vịnh Thị Nại là miệng rồng, núi Phương Mai là sừng long,
sông Hà Thanh là mạch huyết,
trước có biển Đông, sau có đồng bằng,
tả long – hữu hổ đều đủ.
Khí từ Sê San – Sêrêpôk hội về,
theo sông Ba mà xuôi ra vịnh,
hòa hơi núi Trường Sơn với hơi biển Đông,
tạo thành mạch hải thương thông ra muôn nước.
Từ Quy Nhơn mà khơi vận,
thì hàng hóa Tây Nguyên có đường ra biển,
văn hóa cao nguyên có lối thông quốc tế,
quốc vận nhờ đó mà mở rộng Đông phương.
III. LONG MẠCH CHƯ SÊ – GIỮ HƠI CAO NGUYÊN
Chư Sê là trung tâm sơn mạch,
tọa giữa Gia Lai – Đắk Lắk,
lưng dựa Trường Sơn, mặt nhìn Quy Nhơn.
Khí Tây Nguyên từ Sê San đổ xuống,
khí Đắk Lắk từ Sêrêpôk dâng lên,
hai dòng ấy giao nhau ngay vùng Chư Sê mà tụ thành huyệt lớn.
Đó là thế giao khí của âm dương Đông – Tây,
là “yên ngựa địa tâm của Tây Nguyên đại địa”.
Phía Đông Chư Sê mở về Ayun – hồ nước lớn như gương,
phía Tây Chư Sê trải về biên giới Đắk Ruê, Đắk Mil, Lệ Thanh.
Thế đất vừa thu vừa phát,
nếu Quy Nhơn là miệng rồng,
thì Chư Sê chính là trái tim rồng.
IV. HỢP KHÍ ĐÔNG – TÂY – TRỤC MẠCH SINH QUỐC VẬN
Từ Quy Nhơn ra biển là thủy đạo Đông Dương,
từ Chư Sê sang biên là thương đạo Tây Nguyên.
Hai đầu thông, giữa giữ,
chính là trục Đông – Tây điều khí quốc vận.
Nếu chỉ có biển mà không có núi, khí tán mà không tụ;
nếu chỉ có núi mà không có biển, khí tụ mà không hành.
Chỉ khi hai mạch tương giao,
biển nuôi núi – núi giữ biển,
mới thành đại địa sơn thủy tương sinh,
đủ sức chi phối toàn bình nguyên Gia Lai – Đắk Lắk.
Đó là mạch lớn của quốc thổ,
nơi Trời đặt để giữ thăng bằng Nam phương.
Từ Quy Nhơn đến Chư Sê là trục sống Đông – Tây,
đi qua đất đỏ bazan, vượt bình nguyên sông Ba,
nối tới dãy núi Ia Pa rồi sang biên giới Tây Dương.
Một khi đường này mở,
thì hàng hóa từ biển ra biên,
tài nguyên từ biên về biển,
nối Đông Dương thành một mạch,
mở đại vận sơn hải nhất thống.
V. NHÂN THẾ VỚI ĐỊA THẾ – QUỐC MẠCH HỢP NHẤT
Người Việt ta từ thuở dựng nước đã biết thuận địa mà trị quốc.
Nay giữa đất trời này, Quy Nhơn và Chư Sê được Trời đặt làm hai đầu cân mệnh:
– Quy Nhơn chủ về thủy sinh tài,
– Chư Sê chủ về thổ dưỡng đức.
Một phát – một giữ,
một hướng ra – một thu vào,
như hai nhịp thở của quốc gia.
Từ cảng Quy Nhơn ra biển Đông – giao quốc tế;
từ Chư Sê qua Đắk Ruê – sang Đông Dương.
Hai đầu Đông Tây mở ra,
mạch đất Nam Trung hợp lại,
ấy là đại trục phong thủy của Trời Nam,
điều khí cho sơn hà, định vận cho quốc mệnh.
Nếu người biết dụng địa,
ắt sẽ lấy trục Quy Nhơn – Chư Sê làm đường sinh vận quốc gia,
mở thương lộ, dựng hành phủ, nối hải thương Đông Dương.
Khi ấy:
“Khí biển hòa khí núi,
Vận Đông hợp vận Tây,
Sông Ba chảy ra biển,
Sêrêpôk vượt qua biên.”
Ấy là thời quốc mạch thông – dân mệnh thịnh,
sơn hải hợp long – Việt Nam mở vận.
VI. KẾT LUẬN – ĐẠI ĐỊA HỢP LONG
Quy Nhơn và Chư Sê là hai đầu rồng của Trường Sơn,
một thở ra biển Đông, một hít khí cao nguyên,
song long giao khí, âm dương tương sinh.
Từ đó mà chi phối cả bình nguyên Gia Lai – Đắk Lắk,
đưa mạch hàng hóa và văn hóa từ biển Việt ra tới Đông Dương,
hợp thành trục vận sơn hải,
thông thương, an trị, bền vững vạn niên.
Núi sinh khí – biển sinh tài – người sinh vận,
trời định, đất trao, dân nối –
ấy chính là đại đạo Tây Sơn: lấy địa thế mà dựng chí lớn,
lấy phong thủy mà mở vận nước.
MINH TỰ
“Sơn liên hải, hải liên nhân,
Quy Nhơn phát, Chư Sê tụ.
Khí Đông hòa Tây, vận Nam mở rộng,
Quốc thịnh muôn đời, non nước trường tồn.”
ẤN KÝ LUẬN
“Trục Đông – Tây hợp mệnh Trời,
Mạch Quy Nhơn – Chư Sê mở vận nước.”