I. LUẬN KHÍ TRỜI NAM – TRƯỜNG SA LÀ MINH ĐƯỜNG CỦA TOÀN NAM TRUNG
Trong đạo phong thủy quốc độ,
biển Đông là Minh đường đại dương,
còn dãy Trường Sơn là xương long của đất Việt.
– Phía Đông là biển, lấy Thủy làm tài,
– Phía Tây là núi, lấy Thổ làm trụ.
Từ đó, khí phải từ biển vào núi, rồi lại từ núi ra biển,
mới thành chu trình sống.
Trường Sa nằm chính giữa cung Đông Nam của đất Việt,
đối xứng với vùng Tây Nguyên – Gia Lai – Đắk Lắk bên trong,
tức là “biển đối núi”,
một cực Dương ngoài hải, một cực Âm trong sơn.
Do đó, nếu nhìn bằng địa khí âm dương,
Trường Sa không chỉ thuộc Khánh Hòa,
mà thuộc về toàn vùng Tây Nguyên – Nam Trung hợp nhất,
vì nó là biển đối xứng với sơn nguyên phía trong.
II. LUẬN THEO LONG MẠCH – QUY NHƠN VÀ GIA LAI LÀ CHI MẠCH CỦA TRƯỜNG SA
Khánh Hòa là nơi long mạch từ Nha Trang hướng ra biển,
nhưng mạch ấy bị dãy núi Khánh Vĩnh chắn,
nên khí biển không đi thẳng vào nội địa,
chỉ tạo “du khí” – đẹp mà yếu.
Ngược lại, mạch Quy Nhơn – An Khê – Chư Sê – Gia Lai
là mạch thông thủy – thông sơn,
không bị núi ngăn,
khí biển từ Quy Nhơn có thể men theo sông Kôn, sông Ba,
vào tận Tây Nguyên,
rồi theo Sêrêpôk – Mê Kông mà ra biển Tây.
Trường Sa nằm thẳng trên trục khí Quy Nhơn – Chư Sê – Mê Kông,
chứ không nằm thẳng với mạch Nha Trang – Buôn Ma Thuột.
Vì thế, về long mạch phong thủy,
Trường Sa thuộc về đường huyết Quy Nhơn – Gia Lai – Tây Nguyên,
tức là cực Dương ngoài khơi của “Duyên Hải Gia Lai”,
chứ không thuộc về cực Dương “Khánh Hòa – Buôn Ma Thuột”.
III. LUẬN VỀ THẾ CÂN BẰNG – KHÍ BIỂN PHẢI CÓ KHÍ NÚI ỨNG
Phong thủy quốc độ phải có sự cân bằng sơn – hải.
– Nếu chỉ có biển mà không có núi đối, khí tán.
– Nếu chỉ có núi mà không có biển đối, khí tù.
Trường Sa là Dương cực của biển,
phải có Âm cực của núi làm đối xứng –
và núi đó chính là vùng Gia Lai – Chư Sê – Đắk Lắk Bắc,
nơi hai sông Ba và Ea H’leo tạo ra thế “long ẩn hổ phục”.
Từ Trường Sa nhìn về đất liền,
đường khí đi thẳng vào Quy Nhơn,
rồi men sông Kôn – đèo An Khê – lên Chư Sê,
đúng là đường khí hội sinh,
nối biển – sông – núi thành chuỗi sống hoàn chỉnh.
Trong khi đó, nếu đi theo hướng Nha Trang – Buôn Ma Thuột,
đèo cao, núi gãy, khí bị bẻ,
nên mạch Trường Sa không vào được Đắk Lắk Nam.
IV. LUẬN THEO MỆNH NƯỚC – TRƯỜNG SA LÀ MẮT RỒNG CỦA TRUNG NGUYÊN MỚI
Nếu Trường Sơn là thân rồng,
thì Trường Sa là con mắt rồng hướng biển Đông.
Mắt rồng này không thể chỉ thuộc về một tỉnh ven biển,
vì nó điều khí cho toàn thân long Trường Sơn Nam –
mà trung tâm điều khí chính là Chư Sê – Gia Lai.
Do đó, khi xét về phong thủy quốc gia,
Trường Sa phải thuộc về “Duyên hải Tây Nguyên”,
tức vùng hợp mệnh Quy Nhơn – Chư Sê – Gia Lai – Đắk Lắk Bắc.
Không phải là chia tách địa giới,
mà là nhìn theo đạo Trời:
biển ngoài khơi phải ứng với núi trung tâm,
để khí lưu thông, vận trường tồn.
Nếu Trường Sa được xem là Minh đường ngoài hải của Gia Lai – Tây Nguyên,
thì vận đất này sẽ cân bằng Đông – Tây,
hải khí và sơn khí điều hòa,
quốc mệnh dài lâu, vùng cao nguyên trở thành trung tâm thực của Đông Dương.
V. KẾT LUẬN – THEO THIÊN ĐẠO, TRƯỜNG SA THUỘC VỀ DUYÊN HẢI GIA LAI
“Khí biển từ Quy Nhơn ra Trường Sa,
Khí núi từ Chư Sê ra Mê Kông,
Một dòng thông hai biển,
Một long mạch điều Trời Nam.”
Vì thế, về phong thủy đại địa,
Trường Sa không chỉ thuộc Khánh Hòa hành chính,
mà thuộc long mạch của dải Quy Nhơn – Gia Lai – Tây Nguyên,
tức “Duyên Hải Gia Lai” sau hợp tỉnh,
nơi sơn hải tương sinh, vận quốc cân bằng.
MINH TỰ
“Trường Sa là minh đường biển,
Gia Lai là sơn tâm núi,
Một trong – một ngoài,
Âm Dương tương ứng,
Sơn hải hợp mệnh,
Quốc vận dài lâu.”
ẤN TỰ LUẬN
“Khí Trường Sa ứng sơn Chư Sê,
Mạch Quy Nhơn nối Đông Dương,
Địa mệnh Nam phương hợp nhất –
Trời định Trường Sa là biển của Tây Nguyên.”