Nam địa hữu đầm, thủy sinh nhi phú, vô sơn nhi tán, đắc khí nhi tồn


I. Khai luận – Thiên địa chi khí, sơn thủy chi hình

Trời sinh đất Nam, sông dài biển rộng,
địa thế trải bằng, mạch nước chằng chịt.
Từ Đồng Nai đến Mê Kông,
từ Sài Gòn đến Cà Mau,
đều là đất đầm hạ lưu,
nước phủ quanh năm, phù sa bồi đắp,
phúc địa của nông dân, kho tàng của quốc mạch.

Song, trong đại hình phong thủy,
nơi có thủy mà thiếu sơn,
có đồng mà không có nguyên,
có sông mà không có vịnh,
ấy là địa phú nhi khí tán,
thịnh mà khó bền, rộng mà thiếu linh.


II. Đầm chi hình – Hạ lưu chi địa, thủy khí chi vượng

Miền Sài Gòn – Nam Bộ vốn là đất đầm rộng,
được hình thành bởi phù sa của sông Đồng Nai và hệ Mê Kông,
qua nghìn năm bồi lắng, nước đắp thành ruộng,
ruộng hóa đồng, đồng hóa đầm,
nước và đất giao hoà, sinh ra phú túc nhân dân.

Đó là nơi thủy khí đại thịnh,
dân cư đông đúc, mùa màng tốt tươi,
nhưng cũng là nơi thiếu sơn làm trấn, thiếu nguyên làm tâm.
Thủy nhiều mà không có sơn,
thì khí không tụ mà tán,
như nước chảy mãi mà không thành hồ,
dễ sinh vượng tạm mà suy lâu,
phú trước mà mệt sau.


III. Địa thế chi luận – Phù sa chi phú, linh khí chi thiếu

Sài Gòn là trung tâm thương hải của miền Nam,
tựa vào sông Đồng Nai, mở ra Cửa Nhà Bè,
nối liền biển Đông với vịnh Thái Lan,
là nơi thuận lợi cho thương thuyền và nông sản.

Song, về phong thủy đại cục,
đây là đất nước nhiều mà núi ít,
đầm nhiều mà vịnh không,
đồng rộng mà nguyên vắng,
khí không được nâng,
dương không được tụ,
âm thủy bao trùm mà thiếu khí trung hòa của sơn nguyên.

Vì thế, người ở đó tính hồn hậu mà ít tĩnh,
sự vật giàu nhanh mà biến chóng,
cảnh phồn hoa mà hư thực xen nhau.
Ấy là tự nhiên chi thế, không phải lỗi ở dân,
mà là thiếu khí núi để giữ vận, thiếu bình nguyên để dưỡng khí.


IV. Đạo phong thủy – Cần sơn dưỡng thủy, dụng nguyên an dân

Phàm phong thủy chí đạo,
nước là mẹ, núi là cha, nguyên là tim, vịnh là phổi.
Nam Bộ chỉ có mẹ mà thiếu cha,
chỉ có ruộng mà thiếu sườn,
thì sinh phú túc mà mệt mỏi,
dân cần cù mà phải gian lao.

Muốn vận nước lâu bền,
ắt phải lấy sơn dưỡng thủy,
tức là kết mạch khí từ miền Trung Tây Nguyên truyền vào,
cho Gia Lai – Khánh Hòa làm trấn dương khí,
đưa long khí từ Trường Sơn xuống,
thì đầm Nam Bộ mới được bồi dưỡng linh khí,
trở nên thịnh mà bền, phú mà quý.

Đó là đạo “thủy hành tắc tán, sơn trấn tắc tụ”,
người hiểu đất, ắt biết dùng đất,
dân hiểu đạo, ắt hòa cùng thiên vận.


V. Hào khí Tây Sơn – Đạo Nam chi hưng thịnh

Tây Sơn xưa dựng nghiệp ở miền sơn nguyên,
nhờ núi mà vượng, nhờ biển mà thông.
Nếu đất đầm Nam Bộ hôm nay biết hợp khí ấy,
thì có thể tiếp nối long vận Tây Sơn,
mượn khí núi để trấn sông,
mượn mạch nguyên để điều thủy,
đưa Sài Gòn và miền Tây
từ “đất phú” thành “đất quý”,
từ “vượng tạm” thành “vận trường”.

Ấy là đạo thuận thiên hành,
vừa hợp phong thủy, vừa thuận nhân tâm,
đưa nước Việt hưng thịnh muôn đời ở đất Nam.


VI. Kết minh – Địa phú thủy sinh, sơn thiếu khí tán

Sài Gòn và miền Tây là đầm của trời Nam,
đất phì nhi nước trọng,
nhiều phúc mà thiếu linh,
nhiều sinh mà ít trấn.

Nếu biết kết sơn với thủy, hợp nguyên với đầm,
lấy long khí Trường Sơn thông qua Gia Lai mà dưỡng khí Nam Bộ,
thì đầm sẽ hóa phúc, nước sẽ hóa vận,
dân an, quốc thịnh, vận trời Nam vững bền.


Phụ minh thi nghị

Thủy tàng Nam địa, phú thiên thành,
Sơn thiếu long hồn, khí bất bình.
Mượn mạch Trường Sơn thông hạ châu,
Hào phong Tây Sơn phục Nam sinh.


“Nam địa hữu đầm, thủy sinh nhi phú, vô sơn nhi tán, đắc khí nhi tồn.”

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *