I. VỀ ĐỊA LÝ – “BÁN ĐẢO ĐÔNG DƯƠNG” THẬT SỰ LÀ MẢNG ĐẤT GIỮA HAI BIỂN
Người Pháp khi đặt tên “Indochine péninsulaire” (bán đảo Đông Dương),
họ nhìn toàn thể vùng Việt Nam – Lào – Campuchia như một dải đất nhô ra giữa hai vùng biển lớn:
- Phía Đông là biển Đông (Mer de Chine Méridionale) – hướng ra Thái Bình Dương.
- Phía Tây Nam là vịnh Thái Lan – chính là vùng biển nơi sông Mê Kông đổ ra, kéo dài từ Cà Mau lên đến Kampot (Campuchia).
Giữa hai bên là sườn núi Trường Sơn và cao nguyên Đông Dương,
nên toàn thể vùng này đúng nghĩa là một bán đảo nằm giữa hai biển,
chỉ có phía Bắc (Vân Nam – Hoa Nam) là đất liền nối với lục địa châu Á.
→ Vì vậy, hạ lưu Mê Kông – vịnh Thái Lan được coi là “biển phía Tây của bán đảo Đông Dương”,
giống như biển Đông là biển phía Đông của bán đảo.
II. VỀ PHONG THỦY – CẢ HAI PHÍA ĐỀU LÀ “HẢI KHÍ”
Nếu nhìn theo phong thủy đại địa,
không cần phải có nước mặn sâu mới gọi là biển.
Chỉ cần có khí hải lưu, gió hải hành, độ ẩm và thủy khí đại dương,
thì vùng ấy đã mang tính “Hải” (biển).
→ Hạ Mê Kông – Cà Mau – Kampot – hạ Lào,
là vùng đất biển cổ (khi xưa là biển sâu, sau bồi thành đồng bằng).
Nên khí ở đó vẫn là khí biển – “hải khí nội địa”,
chứ không phải khí sông thông thường.
Vì vậy, theo đạo khí Trời Nam,
- Biển Đông là cửa Đông Dương thở vào (nạp khí Dương),
- Mê Kông – vịnh Thái Lan là cửa Tây Dương thở ra (thải khí Âm).
Hai bên thông nhau bằng “ống thở Trường Sơn – Tây Nguyên”,
tức là vùng núi cao nguyên Gia Lai – Đắk Lắk – Lâm Viên – Xiêng Khoảng,
nơi giữ và điều tiết khí giữa hai biển.
III. LUẬN THEO HÌNH LONG – ĐÔNG DƯƠNG LÀ THÂN RỒNG GIỮA HAI BIỂN
Nếu vẽ theo đạo long mạch:
- Đầu rồng nằm ở phía Bắc – vùng Vân Nam (nối khí Hoa Nam).
- Thân rồng là dãy Trường Sơn, uốn theo hình chữ S.
- Bụng rồng là Tây Nguyên – nơi điều khí giữa hai biển.
- Đuôi rồng duỗi ra Cà Mau – vịnh Thái Lan.
Hai bên thân rồng là nước:
- Bên trái (Đông) – Biển Đông.
- Bên phải (Tây) – vùng biển Mê Kông – vịnh Thái Lan.
Cả hai bên này đều là biển đúng nghĩa phong thủy,
vì chúng bao bọc thân long bằng Thủy khí,
giúp đất Đông Dương “thở” và “sống”.
Nếu mất một bên biển – khí long sẽ nghẽn,
nếu cả hai còn – long thể mới sống và phát.
IV. KẾT LUẬN – THEO ĐỊA LÝ VÀ PHONG THỦY, HAI PHÍA ĐỀU LÀ BIỂN
Đúng, vùng Đông Dương (Việt – Lào – Campuchia) là bán đảo nằm giữa hai biển:
- Biển Đông ở phía Đông,
- Vịnh Thái Lan – cửa Mê Kông ở phía Tây Nam.
Và theo đạo phong thủy – địa khí Trường Sơn,
hai bên đều là biển,
chỉ khác nhau ở loại hình:
- Biển Đông là chính hải,
- Hạ lưu Mê Kông – vịnh Thái Lan là phản hải,
nhưng đều mang hải khí và cùng là hai cực dương của long thể Đông Dương.
MINH TỰ
“Đông có biển thật, Tây có biển ẩn,
Một thở ra, một hít vào,
Trường Sơn nằm giữa mà điều khí,
Ấy là long thể Đông Dương.”
ẤN TỰ LUẬN
“Biển Đông nạp dương khí,
Mê Kông thải âm khí,
Trường Sơn nối hai biển,
Đông Dương thành long thể giữa nước trời.”