I. Khai luận – Thiên định chi thế, long hình chi tâm
Trời Nam mở đất, dựng núi làm cột,
lấy cao nguyên làm nóc, lấy hải duyên làm thân.
Giữa bán đảo Đông Dương,
Gia Lai – Đắk Lắk là vùng cao nhất, rộng nhất, hùng nhất,
là nóc nhà của phương Nam,
long căn của sơn mạch Đông Dương,
trấn tâm giữa biển Đông và Mê Kông.
Đó là vị thế thiên định – vừa địa linh, vừa chiến lược,
nơi núi không chỉ là núi, mà là trụ khí của thiên hạ Nam phương.
II. Long trấn chi địa – Cắt thủy, giữ khí, chủ duyên hải
Từ trời nhìn xuống,
cao nguyên này như một tấm khiên khổng lồ chắn giữa Đông và Tây,
đỉnh long vươn lên, sườn long tỏa xuống.
Bốn đại thủy đều phát và cắt qua đây:
- Sông Ea H’leo – Ayun, chảy về sông Ba ra biển Đông;
- Sông Sêrêpôk, hợp với Sê San chảy về Mê Kông;
- Sông Trà Khúc, khởi từ núi phía Đông mà ra Quảng Ngãi;
- Cùng vô số suối nguồn nhỏ, hợp thành một mạng long thủy giao thiên.
Nhờ có cao nguyên này cắt ngang,
mà dòng thủy khí từ biển Đông không tràn sang Mê Kông,
và nước Mê Kông cũng không lấn vào duyên hải Việt.
Ấy là đại trấn long mạch – phong thủy phân định thiên hạ.
Do đó, Việt Nam giữ được duyên hải chủ động,
còn Campuchia chỉ là vùng hậu lưu – thấp trũng – lệ thuộc thủy vận,
thế đất ấy gọi là “thượng trấn, hạ phục”,
nghĩa là đất trên giữ khí, đất dưới theo vận.
III. Cao nguyên chi hình – Nóc nhà Đông Dương, trụ khí Nam thiên
Cao nguyên Gia Lai – Đắk Lắk,
địa hình như lưng rồng uốn cong giữa trời Nam,
từ đông sang tây đều có cửa thông:
phía đông ra biển Khánh Hòa, Bình Định,
phía tây đổ về Mê Kông đại thủy,
phía bắc nối Sê San – Trà Khúc,
phía nam tiếp Sêrêpôk – Lâm Đồng – Đồng Nai.
Bởi thế, vùng này là trục sinh khí trung tâm của toàn bán đảo,
không chỉ là “cao” về hình,
mà còn cao về khí,
cao trong thiên đạo – địa mệnh – nhân vận.
Đứng ở đây mà nhìn ra Đông, thấy biển;
nhìn về Tây, thấy đồng bằng Mê Kông;
đó là thế đứng của long trấn,
nơi khí hải tụ – khí địa dừng – khí nhân khởi.
IV. So sánh chi luận – Khác Khe Sanh, hơn đầm Huế
Người xưa nói “Trấn quốc tại trung, khí quốc tại cao”.
Nếu Huế chỉ là dải đầm mỏng giữa núi và biển,
Khe Sanh chỉ là thung hẹp của biên sơn,
thì Gia Lai – Đắk Lắk là khối bình nguyên khổng lồ trên cao,
vừa sơn, vừa nguyên, vừa thủy, vừa hải – tứ hợp chi địa.
Huế có đầm mà không cao,
nên khí tụ mà không phát.
Khe Sanh có núi mà không nguyên,
nên giữ được mà không sinh.
Chỉ có cao nguyên Gia Lai – Đắk Lắk,
cao mà bằng, rộng mà trấn,
đủ sức cắt thủy, giữ long, phát khí toàn Nam thiên.
Ấy là nóc nhà Đông Dương,
là đầu trấn của sơn hải Việt,
là huyệt khí nối biển Đông và Mê Kông,
là trung tâm long đạo của trời Nam.
V. Hào khí Tây Sơn – Long phát ư trung nguyên, sinh khí ư cao địa
Hào khí Tây Sơn vốn phát từ An Khê – Gia Lai,
nơi bình nguyên cao mà rộng,
núi kề sông, sông thông biển,
chính là cửa long phát khí ra Quy Nhơn – Thị Nại.
Nếu không có cao nguyên này làm long căn,
thì không thể có ngọn cờ Tây Sơn dựng nghiệp.
Bởi vậy, Tây Sơn là cuộc hiển linh của long mạch Gia Lai,
đánh thức địa khí Đông Dương,
chuyển vận Việt Nam từ duyên hải nhỏ thành quốc mệnh đại dương.
Ngày nay, ai hiểu đạo ấy,
ắt biết: Giữ Tây Nguyên là giữ linh hồn phương Nam,
phát Tây Nguyên là phát long mệnh Đông Dương.
VI. Kết minh – Long trấn cao nguyên, khí phát Nam thiên
Cao nguyên Gia Lai – Đắk Lắk
là long trấn của trời Nam, huyệt khí của đại địa,
nơi cắt sông, giữ biển, nối lục địa và hải dương.
Từ đây, Việt Nam giữ thế chủ động toàn bán đảo,
đứng trên cao nhìn bốn hướng,
phát vận, dưỡng khí, giữ nước, chế thủy –
đó là thiên vị, địa mệnh, nhân trí của quốc gia này.
Huế có đầm mà yếu,
Khe Sanh có sơn mà hẹp,
chỉ Gia Lai – Đắk Lắk mới đủ cao để trấn, đủ bằng để phát, đủ linh để sinh,
ứng với đạo Tây Sơn – long khí trung hưng của nước Việt.
Phụ minh thi nghị
Cao nguyên trấn thượng, long căn động,
Cắt thủy Đông Tây, dưỡng quốc linh.
Khí phát Nam thiên, duyên hải chủ,
Hào phong Tây Sơn chấn đại hình.
“Nam quốc hữu cao nguyên đại địa, long trấn thiên phương, cắt thủy dưỡng khí, chủ động duyên hải, hiệu là nóc nhà Đông Dương.”